好事近 其四

宋代 石孝友
美人在何许,相望正悠悠。云窗雾阖,遥想宛在海中洲。 空对残云冷雨,何限重山叠水,一梦到无由。遗怨写红叶,薄幸记青楼。 金乌掷,玉蟾缺,物华休。凤梧眢井,一夜风露各惊秋。 唯有远山无赖,淡扫一眉晴绿,特地向人愁。敛袂且归去,回首谩迟留。
měi rén zài   xiāng wàng zhèng yōu yōu yún chuāng yáo   xiǎng wǎn zài hǎi zhōng zhōu    
kōng duì cán yún lěng   xiàn chóng shān dié shuǐ   mèng dào yóu yuàn xiě hóng   xìng qīng lóu    
jīn zhì   chán quē   huá xiū fèng yuān jǐng   fēng jīng qiū    
wéi yǒu yuǎn shān lài   dàn sǎo méi qíng 绿   xiàng rén chóu liǎn mèi qiě guī huí   shǒu mán chí liú