好事近·风扫暮云空

宋代 管鉴
风扫暮云空,依旧四山环碧。 珍重主人清意,放梅梢春色。 靘妆清唱两无尘,莲步绣鞋窄。 莫怪十分沈醉,为教人消得。
fēng sǎo yún kōng   jiù shān huán
zhēn zhòng zhǔ rén qīng   fàng méi shāo chūn
qìng zhuāng qīng chàng liǎng chén   lián xiù xié zhǎi
guài shí fēn shěn zuì   wèi jiào rén xiāo de