好事近·多病卧江干

宋代 向子諲
多病卧江干,过尽春花秋叶。又见横斜疏影,弄阶前明月。呼儿取酒据胡床,尚喜知时节。宜与老夫情厚,有鬓边残雪。
duō bìng jiāng gān   guò jǐn chūn huā qiū yòu jiàn héng xié shū yǐng   nòng jiē qián míng yuè ér jiǔ chuáng   shàng zhī shí jié lǎo qíng hòu   yǒu bìn biān cán xuě