好事近 重午有感,书寄晋如
风雨罢天涯,坐处万蝉声咽。遥想骚人狂狷,拥嵯峨高节。
隔江船鼓已沈沈,臂缕还轻绝。休恨更阑枕上,任鬓边横雪。
fēng
风
yǔ
雨
bà
罢
tiān
天
yá
涯
,
zuò
坐
chù
处
wàn
万
chán
蝉
shēng
声
yàn
咽
。
。
yáo
遥
xiǎng
想
sāo
骚
rén
人
kuáng
狂
juàn
狷
,
yōng
拥
cuó
嵯
é
峨
gāo
高
jié
节
。
。
gé
隔
jiāng
江
chuán
船
gǔ
鼓
yǐ
已
shěn
沈
shěn
沈
,
bì
臂
lǚ
缕
hái
还
qīng
轻
jué
绝
。
。
xiū
休
hèn
恨
gēng
更
lán
阑
zhěn
枕
shàng
上
,
rèn
任
bìn
鬓
biān
边
héng
横
xuě
雪
。
。