好事近

宋代 黄机
鸿雁几时来,目断暮山凝碧。别后故园无恙,定芙蓉堪折。 休文多病废吟诗,有酒怕浮白。不是孤他诗酒,更孤他风月。
hóng 鸿 yàn shí lái   duàn shān níng bié hòu yuán yàng   dìng róng kān zhé
xiū wén duō bìng fèi yín shī   yǒu jiǔ bái shì shī jiǔ   gèng fēng yuè