好事近

宋代 汪莘
是而出,有不可胜言者矣。约而赋之,凡七篇 风日未全春,又是春来风日。不出方壶门户,见东皇消息。 此时春事苦无多,春意最端的。却被草牙引去,向柳梢收得。||
shì ér chū   yǒu shèng yán zhě yuē ér zhī   fán piān
fēng wèi quán chūn   yòu shì chūn lái fēng chū fāng mén   jiàn dōng huáng xiāo xi
shí chūn shì duō   chūn zuì duān què bèi cǎo yǐn   xiàng liǔ shāo shōu de   |   |