好事近

宋代 石孝友
微雨洒芳尘,酝造可人春色。闻道梦云楼外,正小桃花发。 殷勤留取最繁枝,樽前待闲折。准拟乱红深处,化一双蝴蝶。
wēi fāng chén   yùn zào rén chūn wén dào mèng yún lóu wài   zhèng xiǎo táo huā
yīn qín liú zuì fán zhī   zūn qián dài xián zhé zhǔn luàn hóng shēn chù   huà shuāng dié