好事近

宋代 程垓
急雨闹冰荷,销尽一襟烦暑。趁取晚凉幽会,近翠阴浓处。 风梢危滴撼珠玑,洒面得新句。莫怪玉壶倾尽,待月明归去。
nào bīng   xiāo jǐn jīn fán shǔ chèn wǎn liáng yōu huì   jìn cuì yīn nóng chù
fēng shāo wēi hàn zhū   miàn xīn guài qīng jìn   dài yuè míng guī