好事近

宋代 赵长卿
齿颊带余香,罄咳总成珠玉。剪碎袖罗花片,点金觥春绿。 玉鱼花露自清凉、涓涓在郎腹。犹胜望梅消渴,对文君眉蹙。
chǐ 齿 jiá dài xiāng   qìng zǒng chéng zhū jiǎn suì xiù luó huā piàn   diǎn jīn gōng chūn 绿
huā qīng liáng juān juān zài láng yóu shèng wàng méi xiāo   duì wén jūn méi