好事近

宋代 赵彦端
一沮寄江干,十载山青水碧。山水大无余意,有故情难识。 故情难识有谁知,衣残更头白。别后是人安稳,只楚吴行客。
jiāng gān   shí zài shān qīng shuǐ shān shuǐ   yǒu qíng nán shí
qíng nán shí yǒu shéi zhī   cán gēng tóu bái bié hòu shì rén ān wěn   zhǐ chǔ xíng