好事近

宋代 蔡伸
花露滴香红,花底漏声初歇。人似一枝梅瘦,照冰壶清彻。 翠蛾云鬓为谁容,虫丝宝奁结。可惜一春憔悴,负满怀风月。
huā xiāng hóng   huā lòu shēng chū xiē rén shì zhī méi shòu   zhào bīng qīng chè
cuì é yún bìn wèi shuí róng   chóng bǎo lián jié chūn qiáo cuì   mǎn huái 怀 fēng yuè