好事近

宋代 周紫芝
雨后欲斜阳,红满井梧风叶。还是夜来时候,共小轩明月。 不关纤手与调冰,消除这些热。自是月娥肌骨,似玉壶香雪。
hòu xié yáng   hóng mǎn jǐng fēng hái shì lái shí hou   gòng xiǎo xuān míng yuè
guān qiàn shǒu diào bīng   xiāo chú zhè xiē shì yuè é   shì xiāng xuě