好事近

宋代 朱熹
春色欲来时,先散满天风雪。坐使七闽松竹,变珠幢玉节。中原佳气郁葱葱,河山壮宫阙。丞相功成千载,映黄流清澈。
chūn lái shí   xiān sàn mǎn tiān fēng xuě zuò shǐ 使 mǐn sōng zhú   biàn zhū chuáng jié zhōng yuán jiā cōng cōng   shān zhuàng gōng què chéng xiàng gōng chéng qiān zǎi   yìng huáng liú qīng chè