好事近

宋代 向滈
清晓渡横江,江上月寒霜白。寂寞断桥南畔,有一枝春色。玉肌孤瘦恰如伊,此际转相忆。且道这些烦恼,看几时休得。
qīng xiǎo héng jiāng   jiāng shàng yuè hán shuāng bái duàn qiáo nán pàn   yǒu zhī chūn shòu qià   zhuǎn xiāng qiě dào zhè xiē fán nǎo   kàn shí xiū de