好事近

宋代 琴操
箫鼓却微寒,犹是芳菲时节。分付塞鸿归后,胜一钩寒月。双垂锦幄谢残枝,馀香恋衣结。又被鸟声呼醒,似征鞍催发。
xiāo què wēi hán   yóu shì fāng fēi shí jié fēn sāi hóng 鸿 guī hòu   shèng gōu hán yuè shuāng chuí jǐn xiè cán zhī   xiāng liàn jié yòu bèi niǎo shēng xǐng   shì zhēng ān cuī