好事近

宋代 李之仪
直词云:一弄醒心弦,情在两山斜叠。弹到古人愁处,有真珠承睫。¤使君来去本无心,休泪界红颊。自恨老来憎酒,负十分蕉叶。 相见两无言,愁恨又还千叠。别有恼人深处,在懵腾双睫。 七弦虽妙不须弹,惟愿醉香颊。只恐近来情绪,似风前秋叶。
zhí yún   nòng xǐng xīn xián   qíng zài liǎng shān xié dié dàn dào rén chóu chù   yǒu zhēn zhū chéng jié   ¤ shǐ 使 jūn lái běn xīn   xiū lèi jiè hóng jiá hèn lǎo lái zēng jiǔ   shí fēn jiāo
xiāng jiàn liǎng yán   chóu hèn yòu hái qiān dié bié yǒu nǎo rén shēn chù   zài měng téng shuāng jié
xián suī miào dàn   wéi yuàn zuì xiāng jiá zhǐ kǒng jìn lái qíng   shì fēng qián qiū