好女儿令

宋代 欧阳修
眼细眉长。宫样梳妆。靸鞋儿走向花下立著。一身绣出,两同心字,浅浅金黄。 早是肌肤轻渺,抱著了、暖仍香。姿姿媚媚端正好,怎教人别后,从头仔细,断得思量。
yǎn méi zhǎng gōng yàng shū zhuāng xié ér zǒu xiàng huā xià zhù shēn xiù chū   liǎng tóng xīn   jiān jiān jīn huáng
zǎo shì qīng miǎo   bào zhù le nuǎn réng xiāng 姿 姿 mèi mèi duān zhèng hǎo   zěn jiào rén bié hòu   cóng tóu   duàn liáng