好女儿

宋代 仇远
恨结眉峰。两抹青浓。不忄欠人、昨夜曾中酒,甚小蛮绿困,太真红醉,肯嫁东风。 无奈游丝堕蕊,尽日□逐飞蓬。把西园、斗草芳期阻,怕明朝微雨,庭莎翠滑,湿透莲弓。
hèn jié méi fēng liǎng qīng nóng xin qiàn rén zuó céng zhōng jiǔ   shén xiǎo mán 绿 kùn   tài zhēn hóng zuì   kěn jià dōng fēng
nài yóu duò ruǐ   jìn   zhú fēi péng 西 yuán dòu cǎo fāng   míng cháo wēi   tíng shā cuì huá   shī 湿 tòu lián gōng