好女儿

宋代 晏几道
绿遍西池。梅子青时。尽无端、尽日东风恶,更霏微细雨,恼人离恨,满路春泥。 应是行云归路,有闲泪、洒相思。想旗亭、望断黄昏月,又依前误了,红笺香信,翠袖欢期。
绿 biàn 西 chí méi zi qīng shí jǐn duān jìn dōng fēng è   gèng fēi wēi   nǎo rén hèn   mǎn chūn
yìng shì xíng yún guī   yǒu xián lèi xiāng xiǎng tíng wàng duàn huáng hūn yuè   yòu qián le   hóng jiān xiāng xìn   cuì xiù huān