豪家

唐代 刘驾
九陌槐叶尽,青春在豪家。娇莺不出城,长宿庭上花。 高楼登夜半,已见南山多。恩深势自然,不是爱骄奢。
jiǔ huái jǐn   qīng chūn zài háo jiā jiāo yīng chū chéng   cháng 宿 tíng shàng huā
gāo lóu dēng bàn   jiàn nán shān duō ēn shēn shì rán   shì ài jiāo shē