浩歌
歌喉久不动,锈迹何斑斑。昨夜一声啸,铜屑满人间。
精研复精研,终不返童颜。镜里发侵皤,胸中血自殷。
已向风中老,红尘积如山。幽闭在泉壤,眸子长鳏鳏。
纵恨生埋没,不改旧痴顽。稽古千秋下,掘出泪潸潸。
gē
歌
hóu
喉
jiǔ
久
bù
不
dòng
动
,
xiù
锈
jì
迹
hé
何
bān
斑
bān
斑
。
。
zuó
昨
yè
夜
yī
一
shēng
声
xiào
啸
,
tóng
铜
xiè
屑
mǎn
满
rén
人
jiān
间
。
。
jīng
精
yán
研
fù
复
jīng
精
yán
研
,
zhōng
终
bù
不
fǎn
返
tóng
童
yán
颜
。
。
jìng
镜
lǐ
里
fā
发
qīn
侵
pó
皤
,
xiōng
胸
zhōng
中
xuè
血
zì
自
yīn
殷
。
。
yǐ
已
xiàng
向
fēng
风
zhōng
中
lǎo
老
,
hóng
红
chén
尘
jī
积
rú
如
shān
山
。
。
yōu
幽
bì
闭
zài
在
quán
泉
rǎng
壤
,
móu
眸
zǐ
子
cháng
长
guān
鳏
guān
鳏
。
。
zòng
纵
hèn
恨
shēng
生
mái
埋
mò
没
,
bù
不
gǎi
改
jiù
旧
chī
痴
wán
顽
。
。
jī
稽
gǔ
古
qiān
千
qiū
秋
xià
下
,
jué
掘
chū
出
lèi
泪
shān
潸
shān
潸
。
。