浩歌

唐代 权德舆
杖策出蓬荜,浩歌秋兴长。北风吹荷衣,萧飒景气凉。 通逵抵山郭,里巷连湖光。孤云净远峰,绿水溢芳塘。 鱼鸟乐天性,杂英互芬芳。我心独何为,万虑萦中肠。 履道身未泰,主家谋不臧。心为世教牵,迹寄翰墨场。 出处两未定,羁羸空自伤。沈忧不可裁,伫立河之梁。 晚归茅檐下,左右陈壶觞。独酌复长谣,放心游八荒。 得丧同一域,是非亦何常。胡为苦此生,矻矻徒自强。 乃知杯中物,可使忧患忘。因兹谢时辈,栖息无何乡。
zhàng chū péng   hào qiū xīng cháng běi fēng chuī   xiāo jǐng liáng
tōng kuí shān guō   xiàng lián guāng yún jìng yuǎn fēng   绿 shuǐ fāng táng
niǎo tiān xìng   yīng fēn fāng xīn wéi   wàn yíng zhōng cháng
dào shēn wèi tài   zhǔ jiā móu zāng xīn wèi shì jiào qiān   hàn chǎng
chū chù liǎng wèi dìng   léi kōng shāng shěn yōu cái   zhù zhī liáng
wǎn guī máo yán xià   zuǒ yòu chén shāng zhuó zhǎng yáo   fàng xīn yóu huāng
de sàng tóng   shì fēi cháng wéi shēng   qiáng
nǎi zhī bēi zhōng   shǐ 使 yōu huàn wàng yīn xiè shí bèi   xiāng