好儿女

宋代 黄庭坚
粉泪一行行。啼破晓来妆。懒系酥胸罗带,羞见绣鸳鸯。 拟待不思量。怎奈向、目下凄惶。假饶来后,教人见了,却去何妨。
fěn lèi xíng xíng xiǎo lái zhuāng lǎn xiōng luó dài   xiū jiàn xiù yuān yāng
dài liáng zěn nài xiàng xià huáng jiǎ ráo lái hòu   jiào rén jiàn le   què fáng