韩子师尚书致仕

宋代 张镃
丈夫出处无两岐,强自分别儿童痴。 鹿门庞老不愿仕,名与诸葛争驱驰。 天子从臣岂易得,履声已至黄金墀。 堂堂文誉动宸极,奕世长策归论思。 攀辕卧辙昔人事,前日作州重见之。 万口祝公犹在耳,拜后爵土同封蕲。 绪余间发有如此,功业盛著庸何疑。 仙风却与松乔期,泛苕涉霅寻幽奇。 洞天白石人未省,翦茅植树亲指麾。 山灵地妪许时秘,恰与八座供娱嬉。 人间台榭难顿著,临胜向背真天施。 霞晨雾夕更护耀,鸥朋鹭导欣逶迤。 乡来韩必今复来,飞云入步长相随。 上章乞身世亦有,发落齿撼将何为。 公未五十方朱颜,勇退奚俟谋耆龟。 九重嘉赏宠殊职,百辟动色钦清规。 镃也尘鞅方羁縻,先德未报鬓已丝。 高节凛凛端可师,扣门粮食局休千里齎, 一舸叫月从鸱夷。
zhàng chū chù liǎng   qiáng fēn bié ér tóng chī  
鹿 mén páng lǎo yuàn shì   míng zhū zhēng chí  
tiān cóng chén   shēng zhì huáng jīn chí  
táng táng wén dòng chén   shì cháng guī lùn  
pān yuán zhé rén shì   qián zuò zhōu zhòng jiàn zhī  
wàn kǒu zhù gōng yóu zài ěr   bài hòu jué tóng fēng  
jiān yǒu   gōng shèng zhù yōng  
xiān fēng què sōng qiáo   fàn sháo shè zhà xún yōu  
dòng tiān bái shí rén wèi shěng   jiǎn máo zhí shù qīn zhǐ huī  
shān líng shí   qià zuò gōng  
rén jiān tái xiè nán dùn zhù   lín shèng xiàng bèi zhēn tiān shī  
xiá chén gèng yào 耀   ōu péng dǎo xīn wēi  
xiāng lái hán jīn lái   fēi yún zhǎng xiàng suí  
shàng zhāng shēn shì yǒu   luò chǐ 齿 hàn jiāng wéi  
gōng wèi shí fāng zhū yán   yǒng tuì 退 móu guī  
jiǔ zhòng jiā shǎng chǒng shū zhí   bǎi dòng qīn qīng guī  
chén yāng fāng   xiān wèi bào bìn  
gāo jié lǐn lǐn duān shī   kòu mén liáng shí xiū qiān  
jiào yuè cóng chī