汉中行

宋代 黄裳
汉中沃野如关中,四五百里烟蒙蒙。 黄云连天夏麦熟,水稻漠漠吹秋风。 七月八月{左禾右罢}稏红,一家往往收千钟。 行人叹息风土好,居人生计何草草。 老翁扶杖泣我前,此事何堪与君道。 君不见屯军十万如貔貅。椎牛酾酒不得饱, 飞芻挽粟无时休。禾稼登场虽满眼, 十有八九归徵求。军前输米更和糴, 囊括颗粒无乾餱。棱棱杀气森平原, 虽食我肉不敢言。阵马如云动雷电, 戈戟摐撞相腾喧。口边夺食与马齧, 马饱人饥无处说。大吏明知但吁叹, 百姓俛首当擭窃。天高日薄炊烟冷, 村落萧条往来绝。君莫问我汉中连年事, 肝膈难言眼流备。似闻今年春, 关外四五州。岁饥人无食, 饿者颇亦稠。蕃人欲寇边, 此事信有不。时涂苟如此, 人生不如死。死即万事休, 生则何时已。语多情极辞转哀, 野风飒飒吹黄埃。荒村相对两呜咽, 收泪问我方来。作官骑马不易得, 具与天子怜婴孩。老翁已老死不惜, 家有儿孙方戢戢。愿群富贵为爱惜, 莫教还似翁今日。
hàn zhōng guān zhōng   bǎi yān méng méng
huáng yún lián tiān xià mài shú   shuǐ dào chuī qiū fēng
yuè yuè   { zuǒ yòu   } hóng   jiā wǎng wǎng shōu qiān zhōng
xíng rén tàn fēng hǎo   rén shēng cǎo cǎo
lǎo wēng zhàng qián   shì kān jūn dào
jūn jiàn tún jūn shí wàn xiū zhuī niú shāi jiǔ bǎo  
fēi chú wǎn shí xiū jià dēng chǎng suī mǎn yǎn  
shí yǒu jiǔ guī zhēng qiú jūn qián shū gèng  
náng kuò qián hóu léng léng shā sēn píng yuán  
suī shí ròu gǎn yán zhèn yún dòng léi diàn  
chuāng zhuàng xiāng téng xuān kǒu biān duó shí niè  
bǎo rén chǔ shuō míng zhī dàn tàn  
bǎi xìng shǒu dāng qiè tiān gāo chuī yān lěng  
cūn luò xiāo tiáo wǎng lái jué jūn wèn hàn zhōng lián nián shì  
gān nán yán yǎn liú bèi shì wén jīn nián chūn  
guān wài zhōu suì rén shí  
è 饿 zhě chóu fān rén kòu biān  
shì xìn yǒu shí gǒu  
rén shēng wàn shì xiū  
shēng shí duō qíng zhuǎn āi  
fēng chuī huáng āi huāng cūn xiāng duì liǎng  
shōu lèi wèn fāng lái zuò guān  
tiān lián yīng hái lǎo wēng lǎo  
jiā yǒu ér sūn fāng yuàn qún guì wèi ài  
jiào hái shì wēng jīn