汉中行

宋代 吴泳
汉中在昔称梁州,地腴壤活人烟稠。 稻畦连陂翠相属,花树绕屋香不收。 年年二月春风尾,户户浇花压醪子。 长裙阔袖低盖头,首饰金翘竞奢侈。 自从铁骑落武休,胜事扫迹随江流。 道傍人荒鸟灭没,独有梨花伴寒食。 君不见当年劫火然,携老扶幼奔南山。 又不见拗项桥边事,七八千兵同日死。 死则义魄犹有归,存则偷生漫如此。 三人共,一碗灯, 通夜纺绩衣鬅鬙。八口同, 半间屋,煮{左米右勾}椎冰常不足。 家粮一石五券钱,一半入口一半官。 男担军装出边边去,女荷畚锸填濠还。 梁山奕奕水汤汤,知他风几玉节郎。 昨日汉川过,香气夹道花成行。 还挝青鼍鼓,复拥白鹊旗, 帐犀殿后车鸱。营中闻之暖挟纩, 尽道节制吾父师。东军本皆孝顺儿, 好在良牧绥牧之。太清鱼不蕃, 太缓琴不理。师中有吉当自求, 度外无功更谁喜。秋风淅淅吹芙蓉, 山童唤我歌汉中。中欲歌兮何, 为语前途胡秘阁,莫使兵贫复如昨。
hàn zhōng zài chēng liáng zhōu   rǎng huó rén yān chóu
dào lián bēi cuì xiāng zhǔ   huā shù rào xiāng shōu
nián nián èr yuè chūn fēng wěi   jiāo huā láo zi
cháng qún kuò xiù gài tóu   shǒu shì jīn qiào jìng shē chǐ
cóng tiě luò xiū   shèng shì sǎo suí jiāng liú
dào bàng rén huāng niǎo miè   yǒu huā bàn hán shí
jūn jiàn dāng nián jié huǒ rán   xié lǎo yòu bēn nán shān
yòu jiàn niù xiàng qiáo biān shì   qiān bīng tóng
yóu yǒu guī   cún tōu shēng màn
sān rén gòng   wǎn dēng  
tōng fǎng péng sēng kǒu tóng  
bàn jiān   zhǔ   { zuǒ yòu gōu   } zhuī bīng cháng
jiā liáng shí quàn qián   bàn kǒu bàn guān
nán dān jūn zhuāng chū biān biān   běn chā tián háo hái
liáng shān shuǐ shāng shāng   zhī fēng jié láng
zuó hàn chuān guò   xiāng jiā dào huā chéng háng
hái qīng tuó   yōng bái què  
zhàng diàn 殿 hòu chē chī yíng zhōng wén zhī nuǎn jiā kuàng  
jǐn dào jié zhì shī dōng jūn běn jiē xiào shùn ér  
hǎo zài liáng suí zhī tài qīng fān  
tài huǎn qín shī zhōng yǒu dāng qiú  
wài gōng gèng shuí qiū fēng chuī róng  
shān tóng huàn hàn zhōng zhōng  
wèi qián   shǐ 使 bīng pín zuó