旱灾自咎,贻七县宰

唐代 元稹
吾闻上帝心,降命明且仁。臣稹苟有罪,胡不灾我身。 胡为旱一州,祸此千万人。一旱犹可忍,其旱亦已频。 腊雪不满地,膏雨不降春。恻恻诏书下,半减麦与缗。 半租岂不薄,尚竭力与筋。竭力不敢惮,惭戴天子恩。 累累妇拜姑,呐呐翁语孙。禾黍日夜长,足得盈我囷。 还填折粟税,酬偿贳麦邻。苟无公私责,饮水不为贫。 欢言未盈口,旱气已再振。六月天不雨,秋孟亦既旬。 区区昧陋积,祷祝非不勤。日驰衰白颜,再拜泥甲鳞。 归来重思忖,愿告诸邑君。以彼天道远,岂如人事亲。 团团囹圄中,无乃冤不申。扰扰食廪内,无乃奸有因。 轧轧输送车,无乃使不伦。遥遥负担卒,无乃役不均。 今年无大麦,计与珠玉滨。村胥与里吏,无乃求取繁。 符下敛钱急,值官因酒嗔。诛求与挞罚,无乃不逡巡。 生小下里住,不曾州县门。诉词千万恨,无乃不得闻。 强豪富酒肉,穷独无刍薪。俱由案牍吏,无乃移祸屯。 官分市井户,迭配水陆珍。未蒙所偿直,无乃不敢言。 有一于此事,安可尤苍旻。借使漏刑宪,得不虞鬼神。 自顾顽滞牧,坐贻灾沴臻。上羞朝廷寄,下愧闾里民。 岂无神明宰,为我同苦辛。共布慈惠语,慰此衢客尘。
wén shàng xīn   jiàng mìng míng qiě rén chén zhěn gǒu yǒu zuì   zāi shēn
wéi hàn zhōu   huò qiān wàn rén hàn yóu rěn   hàn pín
xuě mǎn   gāo jiàng chūn zhào shū xià   bàn jiǎn mài mín
bàn báo   shàng jié jīn jié gǎn dàn   cán dài tiān ēn
lěi lěi bài   wēng sūn shǔ zhǎng   yíng qūn
hái tián zhé shuì   chóu cháng shì mài lín gǒu gōng   yǐn shuǐ wéi pín
huān yán wèi yíng kǒu   hàn zài zhèn liù yuè tiān   qiū mèng xún
mèi lòu   dǎo zhù fēi qín chí shuāi bái yán   zài bài jiǎ lín
guī lái zhòng cǔn   yuàn gào zhū jūn tiān dào yuǎn   rén shì qīn
tuán tuán líng zhōng   nǎi yuān shēn rǎo rǎo shí lǐn nèi   nǎi jiān yǒu yīn
shū sòng chē   nǎi shǐ 使 lún yáo yáo dān   nǎi jūn
jīn nián mài   zhū bīn cūn   nǎi qiú fán
xià liǎn qián   zhí guān yīn jiǔ chēn zhū qiú   nǎi qūn xún
shēng xiǎo xià zhù   céng zhōu xiàn mén qiān wàn hèn   nǎi wén
qiáng háo jiǔ ròu   qióng chú xīn yóu àn   nǎi huò tún
guān fēn shì jǐng   dié pèi shuǐ zhēn wèi méng suǒ cháng zhí   nǎi gǎn yán
yǒu shì   ān yóu cāng mín jiè shǐ 使 lòu xíng xiàn   guǐ shén
wán zhì   zuò zāi zhēn shàng xiū cháo tíng   xià kuì mín
shén míng zǎi   wèi tóng xīn gòng huì   wèi chén