寒云轻重色

唐代 张仲素
佳期当可许,托思望云端。鳞影朝犹落,繁阴暮自寒。 因风方袅袅,间石已漫漫。隐映看鸿度,霏微觉树攒。 凝空多似黛,引素乍如纨。每向愁中览,含毫欲状难。
jiā dāng   tuō wàng yún duān lín yǐng cháo yóu luò   fán yīn hán
yīn fēng fāng niǎo niǎo   jiān shí màn màn yǐn yìng kàn hóng 鸿   fēi wēi jué shù zǎn
níng kōng duō shì dài   yǐn zhà wán měi xiàng chóu zhōng lǎn   hán háo zhuàng nán