寒月吟 其二

清代 龚自珍
双飞去未能,月浸衣裳湿。秋焉静念之,劳生几时歇。 劳者本庸流,事事乏定识。朴愚伤于家,放诞忌于国。 皇天误矜宠,付汝忧患物。再拜何敢当,藉以战道力。 何期闺闱中,亦荷天眷别。多难淬心光,黾勉共一室。 忧患吾故物,明月吾故人。可隐不偕隐,有如月一轮。 心迹如此清,容光如此新。我读先秦书,莱子有逸妻。 闺房以逸传,此名蹈者希。勿慕厥名高,我知厥心悲。 定多不传事,子孙无由知。岂但无由知,知之反涟洏。 羞登中垒传,耻勒度尚碑。一逸虑患难,所全浩无涯。 一逸谢万古,冥冥不可追。示君读书法,君慧肯三思。
shuāng fēi wèi néng   yuè jìn shang shī 湿 qiū yān jìng niàn zhī   láo shēng shí xiē
láo zhě běn yōng liú   shì shì dìng shí piáo shāng jiā   fàng dàn guó
huáng tiān jīn chǒng   yōu huàn zài bài gǎn dāng   jiè zhàn dào
guī wéi zhōng   tiān juàn bié duō nàn cuì xīn guāng   mǐn miǎn gòng shì
yōu huàn   míng yuè rén yǐn xié yǐn   yǒu yuè lún
xīn qīng   róng guāng xīn xiān qín shū   lái yǒu
guī fáng chuán   míng dǎo zhě jué míng gāo   zhī jué xīn bēi
dìng duō chuán shì   sūn yóu zhī dàn yóu zhī   zhī zhī fǎn lián ér
xiū dēng zhōng lěi chuán   chǐ lēi shàng bēi huàn nàn   suǒ quán hào
xiè wàn   míng míng zhuī shì jūn shū   jūn huì kěn sān