韩员外夫人清河县君崔氏挽歌二首
令德当时重,高门举世推。从夫荣已绝,封邑宠难追。
陌上人皆惜,花间鸟亦悲。仙郎看陇月,犹忆画眉时。
遽闻伤别剑,忽复叹藏舟。灯冷泉中夜,衣寒地下秋。
青松吊客泪,丹旐路人愁。徒有清河在,空悲逝水流。
lìng
令
dé
德
dāng
当
shí
时
zhòng
重
,
gāo
高
mén
门
jǔ
举
shì
世
tuī
推
。
。
cóng
从
fū
夫
róng
荣
yǐ
已
jué
绝
,
fēng
封
yì
邑
chǒng
宠
nán
难
zhuī
追
。
。
mò
陌
shàng
上
rén
人
jiē
皆
xī
惜
,
huā
花
jiān
间
niǎo
鸟
yì
亦
bēi
悲
。
。
xiān
仙
láng
郎
kàn
看
lǒng
陇
yuè
月
,
yóu
犹
yì
忆
huà
画
méi
眉
shí
时
。
。
jù
遽
wén
闻
shāng
伤
bié
别
jiàn
剑
,
hū
忽
fù
复
tàn
叹
cáng
藏
zhōu
舟
。
。
dēng
灯
lěng
冷
quán
泉
zhōng
中
yè
夜
,
yī
衣
hán
寒
dì
地
xià
下
qiū
秋
。
。
qīng
青
sōng
松
diào
吊
kè
客
lèi
泪
,
dān
丹
zhào
旐
lù
路
rén
人
chóu
愁
。
。
tú
徒
yǒu
有
qīng
清
hé
河
zài
在
,
kōng
空
bēi
悲
shì
逝
shuǐ
水
liú
流
。
。