寒蝇

清代 俞樾
秋蝇冻欲死,就暖来依人。驱之去复集,恋恋如相亲。 蝇痴我亦痴,痴语颇自真。男儿方寸中,要留天地春。 解网出穷乌,贷水苏枯鳞。西风昨夜起,吹面面欲皴。 可怜穷乡子,敝衣若县鹑。寒衾夜无絮,冷突朝有尘。 书生念及此,双眉为之颦。不能庇一物,愧此七尺身。 尔蝇独何为,依我不知贫。虫寒号益急,雀冻飞益驯。 斯意绝可念,拔剑奚为瞋。独念平生意,岂止区区仁。 奈何困贫贱,有志无由伸。寒仅足尔庇,热亦将人因。 作诗寄吾感,蛩语同悲辛。
qiū yíng dòng   jiù nuǎn lái rén zhī liàn   liàn xiāng qīn    
yíng chī chī   chī zhēn nán ér fāng cùn zhōng yào   liú tiān chūn    
jiě wǎng chū qióng   dài shuǐ lín fēng 西 zuó chuī   miàn miàn cūn    
lián qióng xiāng zi   ruò xiàn chún hán qīn lěng   cháo yǒu chén    
shū shēng niàn   shuāng méi wèi zhī pín néng kuì   chǐ shēn    
ěr yíng wéi   zhī pín chóng hán hào què   dòng fēi xùn    
jué niàn   jiàn wèi chēn niàn píng shēng   zhǐ rén    
nài kùn pín jiàn   yǒu zhì yóu shēn hán jǐn ěr   jiāng rén yīn    
zuò shī gǎn   qióng tóng bēi xīn