寒夜闻霜钟

唐代 郑絪
霜钟初应律,寂寂出重林。拂水宜清听,凌空散迥音。 舂容时未歇,摇曳夜方深。月下和虚籁,风前间远砧。 净兼寒漏彻,闲畏曙更侵。遥相千山外,泠泠何处寻。
shuāng zhōng chū yìng   chū zhòng lín shuǐ qīng tīng   líng kōng sàn jiǒng yīn
chōng róng shí wèi xiē   yáo fāng shēn yuè xià lài   fēng qián jiān yuǎn zhēn
jìng jiān hán lòu chè   xián wèi shǔ gēng qīn yáo xiāng qiān shān wài   líng líng chǔ xún