寒夜歌

宋代 陆游
陆子七十犹穷人,空山度此冰雪晨。 既不能挺长剑以抉九天之云,又不能持斗魁以回万物之春,食不足以活妻子,化不足以行乡邻。 忍饥读书忽白首,行歌拾穗将终身。 论事愤叱目若炬,望古踊跃心生尘。 三万里之黄河入东海,五千仞之太华磨苍旻。 坐令此地没胡虏,两京宫阙悲荆榛。 谁施赤手驱蛇龙?谁恢天纲致凤麟?君看煌煌艺祖业,志士岂得空酸辛!
zi shí yóu qióng rén   kōng shān bīng xuě chén  
néng tǐng cháng jiàn jué jiǔ tiān zhī yún   yòu néng chí dòu kuí huí wàn zhī chūn   shí huó   huà xíng xiāng lín  
rěn shū bái shǒu   xíng shí suì jiāng zhōng shēn  
lùn shì fèn chì ruò   wàng yǒng yuè xīn shēng chén  
sān wàn zhī huáng dōng hǎi   qiān rèn zhī tài huá cāng mín  
zuò lìng méi   liǎng jīng gōng què bēi jīng zhēn  
shuí shī chì shǒu shé lóng   shuí huī tiān gāng zhì fèng lín   jūn kàn huáng huáng   zhì shì de kōng suān xīn