寒夜

宋代 苏舜钦
九河巨流冻长山,山高微黯石色顽。沙笼如烟吐朱湾,中天挝鼓云垂关。 壶炙不温乳乌死,城上琴声愁九子。罗暮翻风花满波,玉麈洒窗湿明绮。 兽角消红犀凤乾,缕生篆字香盘盘。坐聆翰音拂南极,驰念疆场中已酸。 欲决沈云叫阴帝,虏灭不使天下寒。
jiǔ liú dòng cháng shān   shān gāo wēi àn shí wán shā lóng yān zhū wān   zhōng tiān zhuā yún chuí guān
zhì wēn   chéng shàng qín shēng chóu jiǔ luó fān fēng huā mǎn   zhǔ chuāng shī 湿 míng
shòu jiǎo xiāo hóng fèng qián   shēng zhuàn xiāng pán pán zuò líng hàn yīn nán   chí niàn jiāng chǎng zhōng suān
jué shěn yún jiào yīn   miè shǐ 使 tiān xià hán