汉阳感旧
泊天白浪净无尘,惟有孤峦塞去津。
芳草偏怜衡处士,桃花不梦息夫人。
江头鼓枻机全息,汉上题襟迹已陈。
屈指光阴今二纪,无情痴泪漫沾襟。
pō
泊
tiān
天
bái
白
làng
浪
jìng
净
wú
无
chén
尘
,
wéi
惟
yǒu
有
gū
孤
luán
峦
sāi
塞
qù
去
jīn
津
。
fāng
芳
cǎo
草
piān
偏
lián
怜
héng
衡
chǔ
处
shì
士
,
táo
桃
huā
花
bù
不
mèng
梦
xī
息
fū
夫
rén
人
。
jiāng
江
tóu
头
gǔ
鼓
yì
枻
jī
机
quán
全
xī
息
,
hàn
汉
shàng
上
tí
题
jīn
襟
jì
迹
yǐ
已
chén
陈
。
qū
屈
zhǐ
指
guāng
光
yīn
阴
jīn
今
èr
二
jì
纪
,
wú
无
qíng
情
chī
痴
lèi
泪
màn
漫
zhān
沾
jīn
襟
。