韩信

宋代 王安石
韩信寄食常歉然,邂逅漂母能哀怜。 当时哙等何由伍,但有淮阴恶少年。 谁道萧曹刀笔吏,从容一语知人意。 坛上平明大将旗,举军尽惊王不疑。 捄兵半楚潍半沙,从初龙且闻信怯。 鸿沟天下已横分,谈笑重来卷楚氛。 但以怯名终得羽,谁为孔费两将军。
hán xìn shí cháng qiàn rán   xiè hòu piāo néng āi lián  
dāng shí kuài děng yóu   dàn yǒu huái yīn è shào nián  
shuí dào xiāo cáo dāo   cóng róng zhī rén  
tán shàng píng míng jiàng   jūn jǐn jīng wáng  
jiù bīng bàn chǔ wéi bàn shā   cóng chū lóng qiě wén xìn qiè  
hóng 鸿 gōu tiān xià héng fēn   tán xiào chóng lái juǎn chǔ fēn  
dàn qiè míng zhōng   shuí wèi kǒng fèi liǎng jiāng jūn