寒宵二首 其二

明代 释函可
只是不能寐,寻思总莫干。何人甘自溺,于我竟难宽。 照雪一灯白,迎风双眼酸。强眠仍反侧,非是畏衾寒。
zhǐ shì néng mèi   xín zǒng gàn rén gān   jìng nán kuān    
zhào xuě dēng bái   yíng fēng shuāng yǎn suān qiáng mián réng fǎn fēi   shì wèi qīn hán