含香

唐代 韦庄
含香高步已难陪,鹤到清霄势未回。遇物旋添芳草句, 逢春宁滞碧云才。微红几处花心吐,嫩绿谁家柳眼开。 却去金銮为近侍,便辞鸥鸟不归来。
hán xiāng gāo nán péi   dào qīng xiāo shì wèi huí xuán tiān fāng cǎo  
féng chūn níng zhì yún cái wēi hóng chù huā xīn   nèn 绿 shuí jiā liǔ yǎn kāi
què jīn luán wèi jìn shì   biàn 便 ōu niǎo guī lái