寒硖

唐代 杜甫
行迈日悄悄,山谷势多端。 云门转绝岸,积阻霾天寒。 寒硖不可度,我实衣裳单。 况当仲冬交,溯沿增波澜。 野人寻烟语,行子傍水餐。 此生免荷殳,未敢辞路难。
xíng mài qiāo qiāo   shān shì duō duān
yún mén zhuǎn jué àn   mái tiān hán
hán xiá   shí shang dān
kuàng dāng zhòng dōng jiāo   yán 沿 zēng lán
rén xún yān   háng bàng shuǐ cān
shēng miǎn shū   wèi gǎn nán