汉武帝二首 其二
洪波漏金堤,河伯独不仁。不有封禅行,安知愁吾民。
翩翩海滨子,自以通鬼神。黄金成虚言,鸿飞邈无因。
武安玩天时,独秉万国钧。怆似宣房诗,郎吏终负薪。
寂寞千载间,真伪共沉沦。何乃忘谤书,世固无直言。
hóng
洪
bō
波
lòu
漏
jīn
金
dī
堤
,
hé
河
bó
伯
dú
独
bù
不
rén
仁
。
。
bù
不
yǒu
有
fēng
封
shàn
禅
xíng
行
,
ān
安
zhī
知
chóu
愁
wú
吾
mín
民
。
。
piān
翩
piān
翩
hǎi
海
bīn
滨
zi
子
,
zì
自
yǐ
以
tōng
通
guǐ
鬼
shén
神
。
。
huáng
黄
jīn
金
chéng
成
xū
虚
yán
言
,
hóng
鸿
fēi
飞
miǎo
邈
wú
无
yīn
因
。
。
wǔ
武
ān
安
wán
玩
tiān
天
shí
时
,
dú
独
bǐng
秉
wàn
万
guó
国
jūn
钧
。
。
chuàng
怆
shì
似
xuān
宣
fáng
房
shī
诗
,
láng
郎
lì
吏
zhōng
终
fù
负
xīn
薪
。
。
jì
寂
mò
寞
qiān
千
zǎi
载
jiān
间
,
zhēn
真
wěi
伪
gòng
共
chén
沉
lún
沦
。
。
hé
何
nǎi
乃
wàng
忘
bàng
谤
shū
书
,
shì
世
gù
固
wú
无
zhí
直
yán
言
。
。