韩文公蓝关图

明代 王鏊
韩公不信佛,肯信世有仙。牡丹花上谁所赋,一朝雪拥蓝田关。 阿湘幻化有如此,神仙灼灼在眼前。使公一语稍低屈,携手同行良非难。 胡为骑马浪自苦,祗令收骨江之边。乃知此公胸中屼峍有壮气,抵死不肯从湘言。 当时果州有谢女,白昼居室生云烟。须臾上升众所见,公谓魑魅物怪其逢旃。 后来儒者颇好异,遂令末世坎离龙虎纷纷传。乃知韩公不可及,泰山北斗不独文章然。
hán gōng xìn   kěn xìn shì yǒu xiān dan huā shàng shuí suǒ   zhāo xuě yōng lán tián guān    
ā xiāng huàn huà yǒu   shén xiān zhuó zhuó zài yǎn qián shǐ gōng 使 shāo xié   shǒu tóng háng liáng fēi nàn    
wéi làng   zhī lìng shōu jiāng zhī biān nǎi zhī gōng xiōng zhōng yǒu zhuàng   kěn cóng xiāng yán    
dāng shí guǒ zhōu yǒu xiè   bái zhòu shì shēng yún yān shàng shēng zhòng suǒ jiàn gōng   wèi chī mèi guài féng zhān    
hòu lái zhě hǎo   suì lìng shì kǎn lóng fēn fēn chuán nǎi zhī hán gōng tài   shān běi dǒu wén zhāng rán