寒暑吟

金朝 李龏
赦寒乃望春,赦暑乃望秋。望望复望望,寒暑无停辀。 磨空两灵魄,日夜东西流。血肉具此体,老我谁为谋。 泛然寓大块,万物同一丘。壮兮耄所伏,盛者衰之由。 暑退秋红滋,寒往春绿稠。奈何秋与春,不赦肠中愁。
shè hán nǎi wàng chūn   shè shǔ nǎi wàng qiū wàng wàng wàng wàng   hán shǔ tíng zhōu
kōng liǎng líng   dōng 西 liú xuè ròu   lǎo shuí wèi móu
fàn rán kuài   wàn tóng qiū zhuàng mào suǒ   shèng zhě shuāi zhī yóu
shǔ tuì 退 qiū hóng   hán wǎng chūn 绿 chóu nài qiū chūn   shè cháng zhōng chóu