汉水

宋代 苏轼
舍棹忽逾月,沙尘困远行。 襄阳逢汉水,偶似蜀江清。 蜀江固浩荡,中有蛟与鲸。 汉水亦云广,欲涉安敢轻。 文王化南国,游女俨如卿。 洲中浣纱子,环珮锵锵鸣。 古风随世变,寒水空泠泠。 过之不敢慢,伫立整冠缨。
shě zhào yuè   shā chén kùn yuǎn xíng  
xiāng yáng féng hàn shuǐ   ǒu shì shǔ jiāng qīng  
shǔ jiāng hào dàng   zhōng yǒu jiāo jīng  
hàn shuǐ yún guǎng 广   shè ān gǎn qīng  
wén wáng huà nán guó   yóu yǎn qīng  
zhōu zhōng huàn shā   huán pèi qiāng qiāng míng  
fēng suí shì biàn   hán shuǐ kōng líng líng  
guò zhī gǎn màn   zhù zhěng guān yīng