寒食赠游压沙诸君

宋代 苏辙
城南压沙古河淤,沙上种梨千万株。 隆冬十月我独往,风吹叶尽枝条疏。 老僧屈指数春候,却后百日花当苏。 微风细雨膏润足,枝头万万排明珠。 齐开竞发不知数,照曜冰雪明村墟。 此时官闲得游赏,长堤平稳宜骖驹。 寺门古木芽叶动,仓庚布谷相和呼。 及时行乐不可缓,岁长春短花须臾。 僧言我意两相值,欲往屡已脂吾车。 今朝寒食烟火断,薄云蔽日风沙除。 此花久已待我至,况有朋友相携扶。 来邀反覆不能往,岂独负君花已辜。 诸君高迈足才思,佐酒况得万玉奴。 坐中未醉慎无起,倒戴当使山公如。
chéng nán shā   shā shàng zhǒng qiān wàn zhū  
lóng dōng shí yuè wǎng   fēng chuī jǐn zhī tiáo shū  
lǎo sēng zhǐ shù chūn hòu   què hòu bǎi huā dāng  
wēi fēng gào rùn   zhī tóu wàn wàn pái míng zhū  
kāi jìng zhī shù   zhào yào bīng xuě míng cūn  
shí guān xián yóu shǎng   zhǎng píng wěn cān  
mén dòng   cāng gēng xiāng  
shí háng huǎn   suì cháng chūn duǎn huā  
sēng yán liǎng xiāng zhí   wǎng zhī chē  
jīn zhāo hán shí yān huǒ duàn   báo yún fēng shā chú  
huā jiǔ dài zhì   kuàng yǒu péng you xiāng xié  
lái yāo fǎn néng wǎng   jūn huā  
zhū jūn gāo mài cái   zuǒ jiǔ kuàng wàn  
zuò zhōng wèi zuì shèn   dào dài dāng shǐ 使 shān gōng