寒食新丰别友人

唐代 赵嘏
一百五日家未归,新丰鸡犬独依依。满楼春色傍人醉, 半夜雨声前计非。缭绕沟塍含绿晚,荒凉树石向川微。 东风吹泪对花落,憔悴故交相见稀。
bǎi jiā wèi guī   xīn fēng quǎn mǎn lóu chūn bàng rén zuì  
bàn shēng qián fēi liáo rào gōu chéng hán 绿 wǎn   huāng liáng shù shí xiàng chuān wēi
dōng fēng chuī lèi duì huā luò   qiáo cuì jiāo xiāng jiàn