寒食篇

唐代 王泠然
天运四时成一年,八节相迎尽可怜。秋贵重阳冬贵腊,不如寒食在春前。 禁火初从太原起,风俗流传几千祀。算取去年冬至时,一百五日今朝是。 今年寒食胜常春,总缘天子在东巡。能令气色随河洛,斗觉风光竞逐人。 上阳遥见青春见,洛水横流绕城殿。波上楼台列岸明,风光所吹皆流遍。 画阁盈盈出半天,依稀云里见鞦韆。来疑神女从云下,去似恒娥到月边。 金闺待看红妆早,先过陌上垂杨好。花场共斗汝南鸡,春游遍在东郊道。 千金宝帐缀流苏,簸琼还坐锦筵铺。莫愁光景重窗闇,自有金瓶照乘珠。 心移向者游遨处,乘舟欲骋凌波步。池中弄水白鹇飞,树下抛球彩莺去。 别殿前临走马台,金鞍更送彩毬来。毬落画楼攀柳取,枝摇香径踏花回。 良辰更重宜三月,能成昼夜芳菲节。今夜无明月作灯,街衢游赏何曾歇。 南有龙门对洛城,车马倾都满路行。纵使遨游今日罢,明朝尚自有清明。
tiān yùn shí chéng nián   jié xiāng yíng jǐn lián qiū guì chóng yáng dōng guì   hán shí zài chūn qián
jìn huǒ chū cóng tài yuán   fēng liú chuán qiān suàn nián dōng zhì shí   bǎi jīn zhāo shì
jīn nián hán shí shèng cháng chūn   zǒng yuán tiān zài dōng xún néng lìng suí luò   dòu jué fēng guāng jìng zhú rén
shàng yáng yáo jiàn qīng chūn jiàn   luò shuǐ héng liú rào chéng diàn 殿 shàng lóu tái liè àn míng   fēng guāng suǒ chuī jiē liú biàn
huà yíng yíng chū bàn tiān   yún jiàn qiū qiān lái shén cóng yún xià   shì héng é dào yuè biān
jīn guī dài kàn hóng zhuāng zǎo   xiān guò shàng chuí yáng hǎo huā chǎng gòng dòu nán   chūn yóu biàn zài dōng jiāo dào
qiān jīn bǎo zhàng zhuì liú   qióng hái zuò jǐn yán chóu guāng jǐng zhòng chuāng àn   yǒu jīn píng zhào chéng zhū
xīn xiàng zhě yóu áo chù   chéng zhōu chěng líng chí zhōng nòng shuǐ bái xián fēi   shù xià pāo qiú cǎi yīng
bié diàn 殿 qián lín zǒu tái   jīn ān gèng sòng cǎi qiú lái qiú luò huà lóu pān liǔ   zhī yáo xiāng jìng huā huí
liáng chén gèng zhòng sān yuè   néng chéng zhòu fāng fēi jié jīn míng yuè zuò dēng   jiē yóu shǎng zēng xiē
nán yǒu lóng mén duì luò chéng   chē qīng dōu mǎn xíng zòng shǐ 使 áo yóu jīn   míng cháo shàng yǒu qīng míng