寒食郊外

宋代 孔平仲
涔涔雨沉城,浩浩泥没辙。四山气如蒸,万里天欲雪。 我时出郊坰,山径屡曲折。虽怀颠沛忧,亦有观览悦。 幽花媚林薄,粲粲生意发。红紫相后先,各自有时节。 长松困冰雪,憔悴终不屈。及今翠夭娇,腾拔见筋骨。 阴阳有代谢,物性安可夺。请视大块中,纷纷尽毫末。 兴衰若鳞次,今古犹市阅。只此晦与晴,变态亦俄忽。 归路日已炀,披襟涤初热。
cén cén chén chéng   hào hào méi zhé shān zhēng wàn   tiān xuě    
shí chū jiāo jiōng   shān jìng zhé suī huái diān 怀 pèi yōu   yǒu guān lǎn yuè    
yōu huā mèi lín   càn càn shēng hóng xiāng hòu xiān   yǒu shí jié    
cháng sōng kùn bīng xuě   qiáo cuì zhōng jīn cuì yāo jiāo téng   jiàn jīn    
yīn yáng yǒu dài xiè   xìng ān duó qǐng shì kuài zhōng fēn   fēn jǐn háo    
xīng shuāi ruò lín   jīn yóu shì yuè zhī huì qíng biàn   tài é    
guī yáng   jīn chū