寒食二首

宋代 刘克庄
古来禁火惟汾晋,今遍天涯海角然。 一老家才有黔突,五侯第各起青烟。 绝谀墓笔方无愧,比乞墦人岂不贤。 独恨海棠吹打尽,枝头粉泪湿红绵。
lái jìn huǒ wéi fén jìn   jīn biàn tiān hǎi jiǎo rán
lǎo jiā cái yǒu qián   hòu qīng yān
jué fāng kuì   fán rén xián
hèn hǎi táng chuī jǐn   zhī tóu fěn lèi shī 湿 hóng mián