寒食道中忆诸亡友

宋代 张道
眼中一掬亲朋泪,弹入春风宿草多。绿发年催书客老,黄垆春断酒人过。 邻家笛怨生官柳,山郭诗魂带女萝。杜宇莫啼寒食雨,纸灰如雪柰渠何。
yǎn zhōng qīn péng lèi   dàn chūn fēng 宿 cǎo duō 绿 nián cuī shū lǎo   huáng chūn duàn jiǔ rén guò
lín jiā yuàn shēng guān liǔ   shān guō shī hún dài luó hán shí   zhǐ huī xuě nài