寒食

唐代 韦应物
晴明寒食好,春园百卉开。彩绳拂花去,轻球度阁来。 长歌送落日,缓吹逐残杯。非关无烛罢,良为羁思催。
qíng míng hán shí hǎo   chūn yuán bǎi huì kāi cǎi shéng huā   qīng qiú lái
cháng sòng luò   huǎn chuī zhú cán bēi fēi guān zhú   liáng wèi cuī